Tên Ngọn Núi Zion, Thành Kiên Cố
Từ tiếng Hêb-rơ nghĩa là “fortress,” được dùng trong kinh Cựu Ước cho núi và thành Jerusalem. Trong Kinh Thánh cả Tân lẫn Cựu Ước, mỗi khi nói đến Zion, là nói đến thành của Đức Chúa Trời ở trên trời nơi Chúa ngự (I Sam. 60:14; Heb.12:22; Khai 14:1). Nói chung, trong Cứu Chúa Giáo, danh xưng Zion biểu tượng cho núi thánh của ĐCT là nơi vinh quang vĩnh phước.
![]()
