Dứt Phép Thông Công hoặc Dứt Phép Hiệp Thông
Là tình trạng của một người bị giáo hội cắt đứt sự tương giao liên lạc vì bất cứ lí do gì theo qui luật giáo hội. Ý thức và hành động này áp dụng từ câu Kinh Thánh Công Vụ 24:26 đối với những ai đã vi phạm cố ý, không thể dung hoà với cộng đồng niềm tin. Đối với Giáo Hội Công Giáo La-mã, thì người bị dứt phép tương xứng với việc quăng vào sự hình phạt đời đời. Còn đối với giáo hội Tin Lành thì không giữ luật lệ này cứng rắn lắm. Tuy nhiên, trước khi ban lệ này cho một ai, đều có một uỷ ban duyệt xét cẩn thận.
Nguồn gốc của ý thức đưa đến luật lệ của điều này bắt đầu từ các câu Kinh Thánh ở Ma-thi-ơ 18: 17-18; Giăng 20:23, khi Chúa Jesus dạy về sự buộc và mở cửa của Nước Trời. Người tội lỗi bị kỷ luật cho đến khi thật sự ăn năn trở lại với các điều kiện thực hiện thứ tự như Thánh Kinh đã dạy: (1) Sửa sai cách riêng tư (tư vấn) (Mat. 18:15). (2) Nếu tội nhân không chấp nhận sửa sai, thì mời đến các nhân chứng (Uỷ Ban Duyệt Xét), để được nhận định đúng đắn và đầy đủ. (3) Nếu tội nhân vẫn không chịu ăn năn, sửa đổi, bấy giờ mới xử lý trong hội chúng (Hội Thánh), và đưa đến sự “Dứt Phép Thông Công.” Sứ Đô Phao-lô trong các bức thư của ông cũng dạy và áp dụng tương tự (I Tim. 5:20; Gal. 2:14; I Cor. 5:3-5; II Tes. 3:14-15). Qua Tiến Trình Lịch Sử Hội Thánh, các GH Công Giáo, GH Chính Thống rất khe khắt vấn đề này, còn các GH Tin Lành và Cải Cách cũng áp dụng nhưng luôn luôn dùng lời Chúa sửa trị và ít áp dụng. Tuy nhiên, vấn đề lạm dụng vẫn xảy ra cho cả hai trong hội thánh và tín hữu. Hội Thánh thì dùng uy quyền còn tín hữu thì ảnh hưởng cá nhân. Cuối cùng, “Dứt Phép Thông Công” không còn là cách tốt để trừng phạt, ngược lại còn ngăn trở tạo và tạo thêm vấp phạm cho những ai thật tâm theo Chúa.
![]()
